Công Dân Siêu Hạng Một hay Nhà Độc Quyền Công Lý? – TCPT số 32

Posted on Tháng Ba 26, 2010 bởi

0



Đọc Phần I trong số TCPT31

Phần II

Những công dân siêu hạng ăn trên ngồi trước có những cách cầm cân nãy mực “siêu đẳng” đến nỗi công dân hạng 2 chỉ biết kêu trời không thấu, kêu đất không nghe.

Khi công dân siêu hạng xử án

Trong phiên toà ngày 20 tháng 1, Trần Huỳnh Duy Thức đã để lộ một thông tin “tuyệt mật”: các nhà điều tra giàu óc tưởng tượng kia đã phải dùng nhục hình để buộc anh kí nhận tội. Trong khi đó, Lê Thăng Long cũng bác bỏ hoàn toàn cáo trạng dành cho mình với cùng lý do. Trước đó ít lâu, ông Trần Anh Kim, một tù chính trị khác cũng đã làm điều tương tự.

Điều đáng thắc mắc là cho tới nay vẫn chưa có ông quan ông cớm nào dốc hết can đảm xuất hiện trước ống kính máy quay để phủ nhận lời buộc tội đến từ đám dân “phản loạn”. Thêm vào đó, hơn 700 tờ báo hợp pháp nước mình cũng đã rủ nhau “lú lẫn tập thể” như không hay biết cái chuyện “nhục hình” đầy giật gân kia. Và nếu lời tố cáo của các bị cáo là dối trá, thì mục đích của việc bộ phận xử lí âm thanh trong tòa án đã bị gây nhiễu là gì?

Trong vụ PCI, phía Nhật đã có chứng cứ cho thấy ông Huỳnh Ngọc Sĩ đã nhận hai triệu rưỡi đôla Mỹ tiền hối lộ. Đảng ta đã bắt ông trả giá cho hành động to như củ khoai này bằng một bản án lệ ba năm, với tội danh như con kiến nhờ có “nhân thân tốt”. Công dân hạng hai càng ngán ngẩm hơn khi cuối  nắm 2009 còn “lòi” ra vụ Securency, trong đó công ty in tiền polyme “đút túi sơ sơ”…mười hai triệu đô la Úc cho các quan Việt Nam mình. Công dân hạng hai XHCN chờ dài cổ mà cũng chẳng thấy ai bị phạt, nhìn mấy cái khẩu hiệu chống tham nhũng nằm chèo queo.

Nào đâu đã hết, dân đen lại nghe “lao xao” chuyện bauxite Tây Nguyên – một thương vụ hủy hoại khủng khiếp môt trường sống, tài nguyên và an ninh quốc gia. Theo trình độ luật “cấp ba trường làng tiêu chuẩn luật quốc tế” của thảo dân thì ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bị cho là vi phạm từ luật bảo vệ môi trường, luật bảo vệ di sản văn hóa, luật ban hành văn bản qui phạm pháp luật, cho tới cả luật quốc phòng. Vì những tội này, ông bị kiện bởi luật sư Cù Huy Hà Vũ.

Chưa biết ai đúng ai sai thế nào nhưng…hỡi ơi “những điều trông thầy mà đau đớn lòng”: đơn kiện đã bị trả lại với lý do cũng không kém phần “trời ơi đất hỡi” – “luật nhà nước chưa có mục xử lý Thủ Tướng”!? Thảo dân nghe qua mà rợn người, té ra “mọi công dân không bình đẳng trước pháp luật”.

Những vụ án vì cong

Mấy hôm nay nay thảo dân đứng ngoài nghe ngóng thì thấy nhiều công dân yêu nước bị bắt bớ theo tinh thần “siết chặt” của Đảng ta. Trình độ thảo dân có hạng, chỉ nghe ngóng được vài chuyện kể ra cho công dân hạng hai chúng ta giải trí.

Số là Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, kỹ sư tin học tốt nghiệp ở Pháp, người sáng lập Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ, đã hân hạnh lọt vào top 16 đứa con tài giỏi nhất, đức độ nhất, và … “phản động” nhất của dân tộc Việt Nam vì tội dám viết thư cho Đại hội khoá X. Thư rằng: “Ở các nước tiến bộ chỉ có khái niệm ‘Nhà nước pháp quyền’, nghĩa là mọi công dân ‘sống và làm việc theo pháp luật’. ‘Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa’ là một khái niệm tôi hoàn toàn không hiểu. Không hiểu Đảng và Nhà nước lấy định nghĩa này ở đâu ra? ‘Pháp quyền xã hội chủ nghĩa’ tốt đẹp hơn ‘pháp quyền’ ở chỗ nào?”

Kết quả ra sao thì ai cũng biết, chẳng những không được trả lời mà công dân này phải trả giá cho cái tội “dám thắc mắc” bằng bản án bảy năm trong sự ngơ ngác của cả thế giới!

Không chỉ vậy, năm 2001, trong lúc mãi đua xe hơi, một cậu quí tử nhà chú công an đã chẳng may đâm chết tại chỗ cháu Phạm Phương Linh, tân đại sứ hòa bình của trẻ em Việt Nam ở Liên Hợp Quốc. Tai nạn này mở đầu một cuộc kiện tụng dài sáu năm, tiêu tốn những tám phiên tòa. Dù mọi bằng chứng thu được tại hiện trường đều khẳng định sự tồn tại của cuộc đua xe, thì những hội đồng xét xử qui tụ nhiều bằng hữu của phụ huynh bị cáo tới nay vẫn phủ nhận chuyện này. Gia đình công dân, dĩ nhiên hạng hai này chỉ biết tiếp tục đâm đơn, và tiếp tục oan ức.

Hôm 11 tháng 6, 2008, thảo dân lại nghe rằng ba mươi dân oan dắt díu nhau rời cổng công đường, tìm đến nhà ông Tổng thanh tra chính phủ vì nộp đơn kiện lâu ngày mà không có hồi âm. Cảnh kêu oan cảm động này kết thúc rất nhanh, bởi oan ức của họ được giải quyết rất nhanh: người đầy tớ tận tụy của nhân dân đã khẩn trương và kịp thời gọi điện cho công an quận Đống Đa, quyết liệt chỉ đạo hội này đánh đập và bắt nhốt đám “chủ”.

Người ta nói “Điếc hay ngóng, ngọng hay nói”, thảo dân không ngọng cũng không điếc nhưng chắc bị bưng bít thông tin một thời gian dài nên đâm ra thích ngóng chuyện. Ở Hà Giang, thầy hiệu trưởng Sầm Đức Xương đã có được những mười lăm cuộc “tiêu khiển” với các cô trò cưng dưới 18 tuổi, nhờ biết dọa đánh tụt điểm hạnh kiểm của các nữ sinh không chịu làm “thân phận Nàng Kiều ở chốn lầu xanh”! Để tiện đường thăng tiến, thầy lại còn chia sẽ những miếng ngọt bùi này với nhiều đồng chí của mình: ông Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hà Giang, Phó Chủ tịch huyện Vị Xuyên, trưởng công an tỉnh, hai công an, một cán bộ hải quan, một tài xế lái xe bưu điện tỉnh, và ngài giám đốc ngân hàng chính sách. Vừa bị lộ, tình quan dân vùng cao đã tức khắc làm toàn dân Việt Nam xúc động, và làm các quan Hà Giang kinh động. Tòa án tỉnh nhanh chóng cho thầy giáo Xương đi tù mười năm, và nhân tiện, cho hai nữ sinh xấu số đi tù năm và sáu năm vì tội “môi giới mại dâm” (!?). Còn các ông quan yêu dân như vợ, thì tới nay vẫn còn tại ngoại, và nhất là vẫn được cống hiến cho Đảng. Các ngài, vâng, sẽ còn thăng tiến.

Giáo sư Huệ Chi và nhà văn Phạm Toàn rủ nhau can ngăn kế hoạch bán tháo tài nguyên và lãnh thổ nước Việt cho Trung Quốc nên bị điệu lên đồn công an. Vài sinh viên Hà Nội nhặt được truyền đơn kêu gọi biểu tình bảo vệ chủ quyền biển đảo nên cũng bị nhà trường dọa đuổi học nếu tham gia, dù họ không vi phạm một nội qui hay điều luật nào, và trường học cũng không có thẩm quyền xử lí những cuộc biểu tình nằm ngoài phạm vi của nó. Nhóm “Người Việt Yêu Nước” in áo phông có chữ “SOS, giữ màu xanh và an ninh cho Việt Nam”, và “No Bauxite, No China, Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam”, đã bị tạm giam để liên miên tra hỏi. Đến như cô Phạm Thanh Nghiên, dù chỉ tới thăm gia đình những ngư dân bị hải quân Trung Quốc giết hại, và ngồi phản đối quân xâm lược trước một biểu ngữ treo trong… nhà thôi, cũng “nhờ” thế mà được một “phiên tòa đúng người đúng tội”!

Khi công lý bị độc quyền

Nước Đức ngày xưa, dưới ánh sáng rạng ngời của Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc và trong tình thương bao la của lãnh tụ Adolf Hitler, cũng từng có một nền độc quyền công lí. Nhờ biết thiết lập độc đảng để giữ công lí riêng của mình, Đảng Đức Quốc xã quang vinh đã có quyền treo cổ và thiêu sống cả triệu công dân Do Thái của nước Đức, mà một cách hợp pháp hẳn hoi. Ở Đức hồi ấy, sự hít thở không khí của một người Do Thái là vi phạm trắng trợn pháp luật, và nó còn phi pháp hơn cả việc đấu tranh cho dân chủ của Nguyễn Tiến Trung trên nước Việt Nam hôm nay!

Thế nên những trại tập trung kinh hoàng, những “phiên tòa đúng người đúng tội” đều là những công cụ thực thi công lí của Đảng quang vinh. Mà theo nhà nước thì những việc thi hành pháp luật đó sẽ giữ cho đất nước được bình yên và ổn định. Nên nhớ rằng sáu triệu người Do Thái trong cái thuở bình yên và ổn định ấy đã phải chết, bằng những cách hành quyết man rợ, chỉ vì họ bị chính quyền Đức gọi là “đáng ghét”, “suy đồi”,  “kẻ thù của nhà nước”. Vậy nếu biết rằng ngày hôm nay, ở nước Việt Nam rất mực “giàu mạnh, văn minh và phát triển”, vô số công dân đã phải đi tù, bị quản thúc, bị tra tấn bằng nhục hình, hoặc bị bắn vỡ sọ chỉ vì họ bị nhà cầm quyền gọi là “bất mãn”, “phản loạn”, “chống chế độ”, thì người ta nên nghĩ gì đây?

Phan Thủy
©Tạp Chí Thanh Niên PHÍA TRƯỚC


Download TCPT32 – TỰ HÀO VIỆT NAM

Bản chất lượng cao (HD – 8.5MB)
Bản Thường
(Standard – 4MB)
Bản Mini
(2.5MB)

Advertisements