Trả ta sông núi

Posted on Tháng Bảy 20, 2011 bởi

0



 Trải bốn nghìn năm dựng nuớc nhà
Sông khoe hùng dũng, núi nguy nga
Trả ta sông núi bao nguời truớc
Gào thét đ̣i cho bọn chúng ta…
Trả ta sông núi từng trang sử
Dân tộc c̣o`n nghe vọng thiết tha
Nguợc vết thời gian, cùng nhắn nhủ:
Không đi, ai trả núi sông ta

Cờ báo phục hai bà khởi nghĩa
Đuổi quân thù, xu+ng đế một phuơng
Long Biên sấm dậy sa truờng
Ba thu xă tắc, miếu đuờng uy nghi
Xót nòii giống, quản chi bồ liễu
Dòng Cẩm Khê còn réo tinh anh
Một phen sông núi tranh giành
Má hồng ghi dấu sử xanh đời đời

Bể dâu mấy cuộc đổi dời
Ḷng trăm họ vẫn dầu sôi bừng bừng
Mai Hắc Đế, Phùng Hung, Bố Cái
Liều thế cô dằng lại biên cuơng
Đầu voi, Lệ Hải Bà Vuơng
Dù khi chiến tử vẫn guơm anh hào
Tinh thần độc lập nêu cao
Sài lang kia, núi sông nào của nguơi?
Núi sông ấy của nguời dân Việt
Chống Bắc phuơng, từng quyết thu hùng
Ngô Quyền đại phá Luu Cung
Bạch Đằng Giang nổi muôn trùng, sóng reo
Hồn tự chủ về theo lửa đuốc
Chữ thiên thu: Nam Quốc sơn hà
Phá tan nghịch lỗ không tha
Tướng quân Thuờng Kiệt gan già mấy muơi
Guơm chiến thắng trỏ vời Đông Bắc
Hịch vải nêu tội giặc tham tàn
Dựng nhân nghĩa, vớt lầm than
Danh thơm ải ngoại, sấm ran biên thùy
Khí thiêng tỏa chói tu bề
Phuờng đô hộ có gai ghê ít nhiều?…

Cửa Hàm Tử vang teo vết cáo
Bến Chuơng Duơng cuớp giáo quân thù
Trận Đà Mạc dẫu rằng thua
Làm Nam quỷ, chẳng làm vua Bắc đ́nh
Chém kiêu tuớng, đồn binh Tây Kết
Triều Phú Luơng gầm thét giang tân
Phá cuờng địch báo hoàng ân
Trẻ thơ ḍong máu họ Trần cũng sôi
Ḱa trận đánh bèo trôi, sóng dập
Sông Bạch Đằng thây lấp xuơng khô
Những ai qua lại bây giờ
Nghe hơi gió thoảng, c̣n ngờ quân reo
Hịch Vạn Kiếp lời khêu tuớng sĩ
Hội Diên Hồng quyết nghị toàn dân
Khuông phù một dạ ân cần
Vó thiêng ngựa đá, hai lần bùn dây
Sơn hà mấy độ lung lay
Máu bao chiến sĩ nhuộm say mầu cờ

Cảm ư núi ngồi mơ độc lập
Thuận tính sông trôi gấp tự do
Ấy ai đầu dựng cơ đồ
Gấm thêu lời chiếu Bìnnh Ngô thuở nào
Cơn nguy khốn ra vào sinh tử
Thân nằm gai, ḷo`ng giữ sắt son
Linh Sơn luơng chúa hao ṃo`n
Quân tan Côi Huyện, chẳng co`̣n mảy may
Chén ruợu ngọt cùng say thấm thía
T́i`nh cha con mà nghĩa vua tôi
Thuận dân là hợp ư trời
Sử xanh chót vót công nguời Lam Sơn

Quốc dân chung một mối hờn
Cần câu đánh giặc mà hơn giáo dài
Chống ngoại địch, guơm mài quyết chiến
Voi Quang Trung thẳng tiến kinh kỳ
Phá Thanh binh trận Thanh Tŕi
Sông Hồng khoảng khắc lâm ly máu hồng
Núi dậy sấm cho sông ḷe chớp
Cờ Tây Sơn bay rợp Bắc Hà
Xác thù xây ngất Đống Đa
Bụi truờng chinh hăy co`̣n pha chiến bào

Tinh thần độc lập nêu cao
Sài lang kia, núi sông nào của nguơi
Cuờng quyền vẫn muôn đời cuỡng áp
Duới bàn tay giặc Pháp càng đau
Chúa tôi nhỏ lệ cùng nhau
Khua chiêng hải ngoại, rừng sâu kéo cờ
Dạ Cần Vuơng trơ trơ thiết thạch
Kẻ Văn Thân, hiệp khách cùng chung
Hoàng Hoa Thám, Phan Đính Phùng
Khói reo Thanh Nghệ, lửa bùng Thái Nguyên
Hợp Nghĩa Thục kết liên đồng chí
Xuất duơng tím tri kỷ Đông Đô
Phan Sào Nam, Phan Tây Hồ
Long đong bốn bể, muu đồ cứu dân
Vận nuớc chửa hết tuần bĩ cực
Sức người khôn đọ sức ông xanh
Mỗi phen gắng gỏi tung hoành
Thuơng ôi! sự nghiệp tan tành mỗi phen
Nguyễn Thái Học gan bền, chí cả
Họp đồng bang gióng giả nên đoàn
Rừng xanh bụi cỏ gian nan
Mong đem nhiệt huyết dội tan cuờng quyền
Tổ chức việc tuyên truyền, ám sát
Khắp nơi nơi, từng hạt, từng châu
Xiết bao hy vọng buổi đầu
Một đêm Yên Bái ngờ đâu tan tành

Ôi Việt sử là tranh đấu sử
Truớc đến sau cầm cự nào ngơi
Tinh thần độc lập sáng ngời
Bao nguời ngă, lại bao người đứng lên

Ngày nay muốn sông bền, núi vững
Phải làm sao cho xứng nguời xua
Yêu ṇo`i giống, hiểu thời cơ
Bốn phuơng một ư: phụng thờ giang sơn
Đừng lo yếu, hăy chung hờn
Cần câu đánh giặc từng hơn giáo dài

Trả núi sông ta! lời dĩ văng
Thiên thu còn vọng đến tuơng lai
Trả ta sông núi! câu hùng tráng
Là súng là guơm giữ đất đai

Trông lên cao ngất phuơng trời
Hồn thiêng liệt sĩ bừng tuơi sắc cờ.

Vũ Hoàng Chương